ホームページ タイトル

本文へジャンプ

日本語添削



イメージ

★ 自然な日本語で文章を書く力をつけよう。
★ 正しい文法で表現する力をつけよう。
★ 日本語とベトナム語の表現の違いを把握しよう。

添削を希望される文章をメールでご送付ください。


Xin mời các bạn tham gia viết bài, chúng tôi sẽ hiệu chính.
Xin gởi về
Mail 

  

20/10/2008

Phụ nữ đêm 
夜間で働く女性たち  

06/10/2008 16:22 

2008年10月6日、16時22分

Có hàng về, có việc là mừng rồi...

荷物がトラックで運んで来て、仕事があった。それだけで嬉しい...

Hai giờ 30 phút, khi cái lạnh của đêm khuya se sắt lên da thịt, cũng là thời điểm bắt đầu một ngày làm việc của họ - những người vác hàng thuê ở chợ đầu mối Đông Ba (TP Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế). Trong số họ, không ít người thuộc giới "chân yếu tay mềm"...

夜2時20分、皮膚、筋肉を切るような夜遅くの寒さが厳しくなった。この時間からベトナム中部のフエにある卸売りのドンバー市場で自分の肩を使って重い荷物を運ぶアルバイトする人たちの働き始める時間です。その中で、「足が弱い、手が柔らかい」と呼ばれる女性たちが少なくないです。

Hai ngàn đồng và 70 kg

Khuya, xe hàng vẫn chưa về. Phía góc nhà xe, có 7-8 phụ nữ tuổi chừng 30 – 45 đang bó gối trò chuyện; một số khác ngủ ngon lành trên tấm ni-lông trải dưới nền đầy bụi bẩn. Mỗi người một tư thế, cố xua tan cơn buồn ngủ. Chờ đợi. Họ cùng lắng nghe tiếng xe hàng về bến.

 

2000ベトナムドン(約150円)と70キロ

 

夜遅くなったが荷物を運ぶトラックがまだ来ない。駐車場の隅に30歳〜45歳ぐらいの7,8人の女性たちが両手で膝を組みながらお喋りしていたり、汚い誇りが一杯床の上にビニルシートを引いてよく眠っていたりしている女性もいます。一人で一つ姿勢で、眠い気覚ましをするように頑張っているように待っています。彼女たちが一緒に荷物を運んでくるトラックの音を一生懸命聞き取るようにしています。

 

Thức trắng đêm làm nghề bốc vác đối với ai cũng đã cực muôn phần, huống chi những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Đã vậy, có công việc để làm đối với họ cũng không phải dễ, bởi sức khỏe - yếu tố cần thiết cho công việc này là lợi thế của cánh nam giới. Hơn nữa, ngày càng có nhiều phụ nữ ở các xóm vạn đò tìm đến chợ Đông Ba làm nghề này... “Đồng tiền kiếm được ngày càng khó, không giành nhau từng bao hàng thì con cái chúng tôi lấy chi ăn” - một chị nói.

 

誰にとっても徹夜して自分の肩で重い荷物を運ぶという仕事をするのが非常に苦労な仕事だと思っていますが、特に「足が弱い、手が柔らかい」の女性なのです。さらにバンドー村に住んでいてドンバー市場にきてこの仕事をしている女性たちが日増しに多くなるそうです。ある女性が「稼ぐのがますます難しくなって、荷物を運ぶことのために一つの袋ずつを奪い取りあいしないと自分の子供にご飯を食べさせない」言いました。

 

Chị Nguyễn Thị Hoa đang suy nghĩ tìm cách nào để đưa chiếc bao tải chứa những quả thanh trà nặng hơn 70 kg lên đôi vai bé nhỏ của mình. Mỗi lần “cõng bao” như vậy, chị được chủ hàng trả công 2.000 đồng, nhiều lúc không tới. "Khi có sức khỏe, ai cũng lao vào làm quần quật, miễn kiếm được rau cháo, đến khi bị trầy vai, trật khớp, sái cột sống... nằm xuống, túi vẫn không có đồng nào. Làm ngày nào đủ ăn ngày đó thôi, nghĩ mà ứa nước mắt. Cực chẳng đã cánh phụ nữ chúng tôi mới theo cái nghề lấy đêm làm ngày này", chị Hoa tâm sự.

 

Nhưng thân hình mỏng manh này mỗi đêm cõng trên lưng những bao hàng nặng hơn trọng lượng cơ thể...

Từng chuyến hàng lần lượt vơi dần trên những đôi vai của các chị. Có đêm, nhiều chị làm đến 6 giờ sáng mới nghỉ. Đêm của các chị bắt đầu khi dòng người ngược xuôi trên đường phố...

Nghề “gia truyền”

Gắn bó với nghề bốc vác này lâu nhất có bà Trần Thị Yến. Với "thâm niên" 30 năm thức đêm ở chợ Đông Ba mưu sinh, khuôn mặt hốc hác của bà Yến làm người ta tưởng bà đến 70 tuổi, thực ra bà mới 60. Mấy năm nay, khi trái gió trở trời, chứng bệnh đau cột sống của bà trở lại. Trước đây, bà cũng bốc hàng từ xe xuống, bốc hàng từ các kho đại lý ra xe. Nay do tuổi tác không cho phép và một chân của bà đã bị tật (bốc vác dẫn đến trầy khớp) đã mười năm, bà đành đi gánh hàng thuê. "Làm quá mà ra này đây. Nay tui chỉ có gánh hai đầu hai mớ, người ta trả cho đồng nào mừng đồng đó”, bà Yến nói, những giọt nước mắt lăn trên đôi gò má nhăn nheo.

“Năm ngoái đã nằm liệt giường một tháng, chạy chữa mất tiền triệu cũng không khỏi. Vậy mà vẫn bám chợ, gánh hàng thuê...", bà tiếp.

Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Minh cũng không kém phần thương tâm. Là cư dân vạn đò sống trôi nổi trên sông Đông Ba, gặp phải anh chồng nát rượu, đạp xích lô nhưng ngày nào cũng say “không nhớ đường về”. Biết cuộc sống khó khăn, sinh đứa con đầu mới được 5 tháng, chị phải đi làm những việc như bóc vỏ hành, rửa chén bát ở chợ..., nhưng vẫn thiếu trước hụt sau. Nghe kể về nghề bốc vác thuê ở chợ Đông Ba, chị quyết định "chuyển ngành". Nhưng nghề này có vẻ không có “duyên” với chị. Bảy năm làm bốc vác, chị có tới bốn lần vào bệnh viện vì gãy tay, trật khớp chân. Chị không dám cho chồng con biết bệnh tật của mình, vẫn lặng lẽ làm, cho đến khi không theo nổi mới đành đổi sang bán vé số dạo. “Ai ngờ tui lại ra ri. Nay chân tay chỉ còn hợp với nghề bán vé số này... Không biết tui sẽ còn đổi sang nghề chi nữa”, chị Minh nghẹn lời.

 

Mỗi gánh hàng như thế này, mệ Thìn được trả công 1.500 đồng

Từ ngày lấy chồng, bà Thìn (ở phường Kim Long) đã theo chồng đi hết chợ này sang chợ khác bốc vác thuê. Nay chồng bà đã mất được 3 năm, để lại hai thằng con trai, cũng theo nghề  của bà.

“Đời cha bốc vác, nay đến đời con bốc vác. Đến nỗi cái tuổi như tui (60 tuổi) cũng phải gánh thuê những mớ hàng kiếm hai ngàn mua gạo. Không biết sáu, bảy đứa cháu nội của tui sau này có thoát khỏi cái “nghề gia truyền” này không?”, bà Thìn buồn khi nhìn lại cuộc đời của mình.

Chỉ một đêm sống cùng những người nữ phu, tôi đã phờ phạc. Nhưng những người phụ nữ tôi biết, đêm nào cũng như đêm nào, họ lại ra chợ Đông Ba chờ hàng, cõng trên lưng gánh nặng hàng hóa, gánh nặng mưu sinh... Ngày lại ngày, tuổi tác cao thêm, sức khỏe yếu đi mà công cuộc mưu sinh vẫn không thể nào ngưng nghỉ...

Bài, ảnh: Ngô Minh Phương

http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200841/20081006162241.aspx

 

24/10/2008 (添削済み)

Có hàng v, có vic là mng ri...

トラックが荷物トラックで運んで来て、仕事があった。それだけで嬉しい...

Hai giờ 30 phút, khi cái lạnh của đêm khuya se sắt lên da thịt, cũng là thời điểm bắt đầu một ngày làm việc của họ - những người vác hàng thuê ở chợ đầu mối Đông Ba (TP Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế). Trong số họ, không ít người thuộc giới "chân yếu tay mềm"...

夜2時20分、皮膚肌も筋肉肉もを切るような夜遅くの寒さが厳しくなった寒さが厳しさをます真夜中。この時間からベトナム中部のフエにある卸売りのドンバー市場で自分の肩を使って重い荷物を運ぶアルバイトする人たち働き始める時間です。その中で、「足が弱い、手が柔らかい」と呼ばれる女性たちが少なくないですありません

Hai ngàn đồng và 70 kg

Khuya, xe hàng vẫn chưa về. Phía góc nhà xe, có 7-8 phụ nữ tuổi chừng 30 – 45 đang bó gối trò chuyện; một số khác ngủ ngon lành trên tấm ni-lông trải dưới nền đầy bụi bẩn. Mỗi người một tư thế, cố xua tan cơn buồn ngủ. Chờ đợi. Họ cùng lắng nghe tiếng xe hàng về bến.

 

2000ベトナムドン(約150円)と70キロ

 

夜遅くなったが荷物を運ぶトラックがまだ来ない。駐車場の隅に30歳〜45歳ぐらいの7,8人の女性たちが両手で膝を組みながらお喋りしていたり、汚い誇りが一杯床の上にビニルビニールシートを引いてよくぐったり眠っているたりしている女性もいます。一人で一つ姿勢でそれぞれが思い思いのかっこうで、眠気覚ましをするようにしながら頑張っているように待っています。彼女たち一緒に荷物を運んでくるトラックの音を一生懸命聞き取るようにしています。

 

Thức trắng đêm làm nghề bốc vác đối với ai cũng đã cực muôn phần, huống chi những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Đã vậy, có công việc để làm đối với họ cũng không phải dễ, bởi sức khỏe - yếu tố cần thiết cho công việc này là lợi thế của cánh nam giới. Hơn nữa, ngày càng có nhiều phụ nữ ở các xóm vạn đò tìm đến chợ Đông Ba làm nghề này... “Đồng tiền kiếm được ngày càng khó, không giành nhau từng bao hàng thì con cái chúng tôi lấy chi ăn” - một chị nói.

 

にとってももが徹夜して自分の肩で重い荷物を運ぶという仕事をするのが非常に苦労なつらい仕事だと思っていますが、特に「足が弱い、手が柔らかい」女性なのですにとってはなおさまです。さらにバンドー村に住んでいてドンバー市場にきてこの仕事をしている女性たちが日増しに多くなるなっているそうです。ある女性が「稼ぐのがますます難しくなって、荷物を運ぶことのために一つの袋ずつを奪い取りあいしないと自分の子供にご飯を食べさせられない言いました。

 

トラック(とらっく)荷物(にもつ)運んで(はこんで)来て(きて)仕事(しごと)があった。それだけで嬉しい(うれしい)...

(よる)2時(2じ)20分(20ぷん)(はだ)(にく)()るような(さむ)さが厳しさ(きびしさ)をます真夜中(まよなか)。この時間(じかん)からベトナム(べとなむ)中部(ちゅうぶ)フエ(ふえ)にある卸売(おろしう)りのドンバ(どんば)市場(いちば)自分(じぶん)(かた)使(つか)って(おも)荷物(にもつ)(はこ)アルバイト(あるばいと)する(ひと)たちが働き始める(はたらきはじめる)時間(じかん)です。その(なか)で、「(あし)弱い(よわい)()柔らかい(やわらかい)」と()ばれる女性(じょせい)たちが少なく(すくなく)ありません

2000ベトナムドン(べとなむどん)(やく)150円(150えん))と70キロ(70きろ)

 夜遅(よるおそ)くなったが荷物(にもつ)(はこ)トラック(とらっく)がまだ来ない(こない)駐車場(ちゅうしゃじょう)(すみ)に30(さい)45歳(45さい)ぐらいの7,8(にん)女性(じょせい)たちが両手(りょうて)(ひざ)()みながらお喋り(しゃべり)していたり、(きたな)(ほこり)一杯(いっぱい)(ゆか)(うえ)ビニ(びに)ルシ(るし)()()いてぐったり眠って(ねむって)いる女性(じょせい)もいます。それぞれが(おも)い思い(いおもい)のかっこうで眠気覚(ねむけざ)ましをしながら頑張(がんば)って待って(まって)います。彼女(かのじょ)たちは一緒(いっしょ)荷物(にもつ)(はこ)んでくるトラック(とらっく)(おと)一生懸命聞(いっしょうけんめいき)()るようにしています。

 (だれ)もが徹夜(てつや)して自分(じぶん)(かた)(おも)荷物(にもつ)(はこ)ぶという仕事(しごと)非常(ひじょう)につらい仕事(しごと)だと思って(おもって)いますが、(とく)に「(あし)弱い(よわい)()柔らかい(やわらかい)女性(じょせい)にとってはなおさまです。さらにバンド(ばんど)(むら)()んでいてドンバ(どんば)市場(しじょう)にきてこの仕事(しごと)をしている女性(じょせい)たちが日増(ひま)しに(おお)くなっているそうです。ある女性(じょせい)が「(かせ)ぐのがますます難しく(むずかしく)なって、荷物(にもつ)(はこ)ぶためには(ひと)つの(ふくろ)(うば)()りあいしないと自分(じぶん)子供(こども)にご(はん)食べさせられない(たべさせられない)。」と言いました(いいました)